Tết ở xóm trọ nghèo - nơi mà những người con xa quê chia sẻ nhau, cho tặng một vài món ngon để họ có thể tự an ủi nhau: đó là quê hương thứ hai của mình!

Xóm trọ công nhân ngoài vùng ven, hôm nay, vắng vẻ, phần lớn công nhân đã về quê nhân dịp nghỉ lễ Tết dương lịch . Thế nhưng, trong xóm ấy, có vài nhà không về quê: cô Tư bánh cuốn, chú Ba sửa xe, chị bán cà phê cóc...

Tất cả họ, tôi không còn nhớ đã bao nhiêu lần của ngày cuối năm, và tôi gặp mặt họ ngày đầu năm với dáng vẻ không khác năm cũ.

‘’Khác với cảnh chen lấn, kẹt xe đang ồn ã ngoài kia, ở góc nhỏ nào đó của Sài Gòn, nơi mà tình xóm giềng đã keo sơn gắn bó như "muối mặn gừng cay" bao nhiêu năm nay để họ có thể tự an ủi mình khi không về được hoặc không còn nơi để về; đó là nhà, là gia đình, chắc rằng sẽ rất ấm lòng người lang bạt!"
Phạm Minh Hiền

Cô Tư bánh cuốn, người phụ nữ dáng người nhỏ xíu, ở tận ngoài Trung. Hàng bánh cuốn nóng hàng ngày của cô ở góc vỉa hè, vài ba cái bàn bày sát vào góc tường. Cô kể, cuộc đời cô gian truân lắm, xô ngã trôi dạt vào tận đây, sống một mình với thau bột đã gần một thập niên.

Xem khách hàng là niềm vui, vài khách hàng của cô cũng đặc biệt lắm; sinh viên, anh công nhân hay chú vé số... mỗi một dĩa bánh cuốn đến tay các vị khách ấy, phải cho thêm ít bánh, miếng giò...

Có lần tôi tò mò: "Cô bán vậy sao mà lời?", cô cười: "Kệ, lời ít chút cũng được, để cho người ta no mà còn đi làm..."

Chú Ba sửa xe, người lúc nào cũng tèm nhem dầu nhớt. Đôi khi tôi hình dung chú là một bác sĩ của những chiếc chân sắt. Một bác sĩ có tâm, bác sĩ lành nghề.

Tôi tự mình định nghĩa của chữ "lành nghề", là một người sửa xe chuyên tâm, cần mẫn, và chú sẵn sàng cho đi những giọt mồ hôi của mình khi anh chàng sinh viên bị hư xe nhẹ.

Chú là người miền Tây, sau trận dịch gia cầm, gia đình chú mất trắng, trôi nổi lên tận đây học một cái nghề mưu sinh.

Nụ cười của cô gái xứ Bắc, nhẹ nhàng và thân thương quá đỗi. Mỗi một ly cà phê, chị khuyến mãi thêm một nụ cười, và tôi tin nụ cười cho đi là một vị ngon mỗi ngày, nên quán cà phê ấy lúc nào cũng đông khách.

Và còn bà chủ nhà trọ nữa chứ. Mỗi dịp cuối năm, bà bớt cả nửa tháng tiền nhà trọ, bà nói: "Cuối năm thì tôi cũng phải quà cáp cho mấy chú, mấy thím, nhưng tôi biết mua gì đâu. Thôi thì... bớt tiền nhà trọ, để mọi người có thêm chút đỉnh để vui chơi vài ba ngày..."

Cái bà cho đi khi có dịp, tôi cảm nhận được bà nhận lại những thứ quý giá hơn biết bao.

Là những lời chúc, lời cảm ơn chân thành và tử tế. Những món ngon họ đã chia sẻ cho bà ở mỗi miền Bắc - Trung - Nam mà những người con nơi đất khách vẫn còn giữ nguyên hương vị quê nhà.

Nhà họ đó, quê hương thứ hai của họ đó chứ đâu! Nơi mà họ đã mưu sinh bằng sức lao động, bằng những giọt mồ hôi minh mẫn để xây dựng cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn...

Sưu tầm